Mẹ phải sống để con chào đời

Mẹ buộc phải sống để con chào đời - Ảnh 1.

Bị chồng bỏ lúc nhập viện, Cẩm chỉ còn lại mẹ là bà Thu (ảnh chụp hai mẹ con lúc ở Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng) – Ảnh: TRẦN MAI

Buổi tối, giữa tháng 1, tôi gặp Lê Thị Tú Cẩm (25 tuổi, xã Hành Dũng, huyện Nghĩa Hành, Quảng Ngãi) lúc chuyển từ khoa cấp cứu lên khoa nội thần kinh Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, khi ấy Cẩm còn nhắc được dù yếu ớt.

Gần 1 tháng nằm điều trị trên Bệnh viện đa khoa (BVĐK) Đà Nẵng, Cẩm teo tóp dần rồi nằm yên một chỗ. Giọng kể bị cắt luôn. Cẩm yếu đến mức ko thể chuyển lên Bệnh viện Tâm thần Đà Nẵng để chẩn bệnh, bệnh viện nên mời bác sĩ đến, cộng hội chẩn.

Cầu mong ai đó chỉ tôi cách để cứu con, cứu cháu. Nếu cháu tôi chào đời mà Cẩm mất thì cũng thành trẻ mồ côi. Mà cả hai mất thì tôi cộng lúc mất cả con lẫn cháu. Cái nào cũng đau

Bà NGUYỄN THỊ THU

Giữ con bằng mọi giá

Cẩm bị “nhược cơ”, ấy là kết quả sau 1 tuần làm hàng tá xét nghiệm và cả 1 hội đồng y khoa làm việc cật lực. Nửa tháng sau đó, Cẩm vận động và nói được, cả phòng bệnh ai cũng mừng. Tiền vơi dần nhưng sức khỏe Cẩm tốt lên, đứng từ tầng bảy, BVĐK Đà Nẵng, Cẩm đã nghĩ cuộc đời mình sẽ xanh tươi trở lại. 

Cẩm chia sẻ: “Bác sĩ nói em bỏ thai trong bụng đi, vì không đủ sức nuôi thai. Nhưng em tin mình khỏe lại thôi. Em thà chết chứ không bỏ con”.

Vậy mà chỉ vài ngày sau đó, Cẩm quỵ ngã lúc đang đi, rồi cô được chuyển đến phòng hồi sức tích cực. Bác sĩ thông báo: “Phác đồ không đáp ứng tốt, buộc phải bỏ thai để tăng khả năng thích ứng thuốc để điều trị có kết quả thấp hơn và giữ lại sinh mạng mẹ, nếu không cả hai mẹ con sẽ ở tình trạng nguy hiểm”. 

Cẩm ko chịu. Cô khóc như mưa. Sau ấy thì cô không còn chuyển động được. Yêu cầu cuối cộng của Cẩm là được kiểm tra thai trước lúc chuyển vào Bệnh viện Chợ Rẫy. “Thai nhi vững mạnh bình thường”, bác sĩ thông báo.

Có lẽ tin rẻ lành của đứa con đang lớn dần trong bụng đã giúp Cẩm mạnh mẽ trong chuyến đi dài từ Đà Nẵng vào TP.HCM, với sự trợ giúp của vật dụng y tế và bác sĩ đi cùng. Tin nhắn cuối cộng Cẩm gửi cho tôi: “Em đi vô Sài Gòn. Em muốn khỏe cho đến khi con ra đời”.

Ngày cuối cùng của tháng 5, tôi gặp Cẩm khi cô quay về lại BVĐK Quảng Ngãi, nằm tại khoa hồi sức tích cực. Cẩm chỉ còn da bọc xương, bác sĩ đã bắt buộc mổ khai phế quản vị trí cổ để hỗ trợ cô thở. 

Ăn uống với cô là không thể, mọi đều cần truyền qua tĩnh mạch. Hai cái ống lớn hơn đôi tay cắm thẳng vào cổ và mũi, chiếc máy theo dõi nhịp tim hiện rõ từng nhịp lên xuống ko đều, đôi khi kéo 1 đường thẳng rồi mới trở lại như cũ.

“Con em khỏe không?” – tôi hỏi. Cô gật đầu: “Nhưng sức khỏe em quá yếu, bác sĩ khuyên buộc phải bỏ thai sẽ rẻ hơn cho em”. Rồi cô lắc đầu: “Em vầy làm sao sinh con, rồi nuôi con nữa”. Cô khóc và cho biết bác sĩ khám thai nhi phương pháp đây mấy ngày và báo cho cô biết đứa bé vững mạnh tốt.

Cẩm chẳng đề cập được gì, chỉ có tiếng thở khò khè vị trí cổ phát ra nặng nề dù có máy trợ thở. Chốc chốc, Cẩm đặt tay lên bụng, vị trí đứa trẻ đã tới tháng thứ năm của thai kỳ. Đó là vị trí có da có thịt nhất ở cơ thể Cẩm. Có lẽ bao nhiêu sức lực cuối cùng, Cẩm đã đổ dồn vào đó. 

Cẩm ra dấu yếu ớt bằng những ngón tay, một khi tôi mới hiểu cô muốn có tờ giấy và cây bút. Dòng chữ nguệch ngoạc Cẩm viết: “Em buộc phải sống để nhìn thấy con rồi chết cũng mãn nguyện”.

Mẹ buộc phải sống để con chào đời - Ảnh 3.

Những dòng chữ nguệch ngoạc của Cẩm: “Em cần sống để nhìn thấy con rồi chết cũng mãn nguyện” – Ảnh: TRẦN MAI

Những lời cuối cùng

Bà Nguyễn Thị Thu (48 tuổi), mẹ Cẩm, đã theo hành trình kiên cường của Cẩm và chứng kiến gần như sự quyết liệt của Cẩm giữ lại con. Đau riêng giấu để vui chung, bà Thu vẫn nhớ tất cả. 

Hôm đưa Cẩm từ Đà Nẵng vào Bệnh viện Chợ Rẫy được ba ngày thì Cẩm lại lên cơn co giật. Những lời cuối cùng Cẩm nói, rồi mất tiếng vĩnh viễn vẫn còn in hằn trong trí nhớ của bà Thu. “Con sợ không giữ được con của con, con chết là con mất con của con ấy mẹ…” – bà Thu kể. 

Trấn an con, bà Thu lao đi kêu bác sĩ, trở lại giường bệnh thì Cẩm đã nằm bất động. “Cẩm ơi, Cẩm ơi, ráng lên vì con của con chứ. Tôi vừa gọi vừa lay. Bác sĩ xuống thì Cẩm đã chết lâm sàng. Hô hấp nhân tạo mãi con bé mới có nhịp tim. Phải ba ngày sau Cẩm mới tỉnh lại” – bà Thu kể.

Dựa trên kết quả nhược cơ mà các đồng nghiệp Đà Nẵng cung cấp, những bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy tiếp tục tậu bệnh. Bà Thu đổ gục thêm một lần nữa khi hay tin bệnh của Cẩm còn nặng hơn. 

“Cẩm bị teo cơ tủy sống tiến triển, bệnh này cực hiếm. Xác suất 1/10.000. Đây là bệnh rối loạn thần kinh cơ di truyền hiếm gặp, do mất đi những nơron vận chuyển, dẫn đến sự tàn phá cơ. Cẩm bị tàn phá cơ nơi cổ mạnh nhất, tiếp tới là tứ chi. 

Nơron vận động chết đi nhanh chóng gây buộc phải sự mất chức năng của những cơ quan chính, nhất là hệ hô hấp và viêm phổi. Nếu ko thở máy thì sẽ chết bất cứ lúc nào” – bà Thu nói như 1 chuyên gia y tế.

Bà Thu đã đọc bệnh lý của con đến thuộc lòng. “Hôm ấy bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy cũng đề cập với tôi bệnh này chưa có thuốc chữa, mức độ nguy hiểm cực to giả dụ giữ thai. Vậy mà, cách đây ba ngày, kết quả khám thai cho thấy bé trai trong bụng Cẩm tăng trưởng vô cùng tốt. Cơ thể suy kiệt của Cẩm đầy đủ chẳng liên quan gì đến sự vững mạnh của đứa bé”. 

“Thật kỳ lạ, cơ thể mẹ sống lây lất mà thai nhi vẫn tăng trưởng đúng theo tiến độ thai kỳ. Y như là hầu hết sức lực dồn hết vào bụng nuôi con vậy. Quá hiếm, đến mức không thể tin được” – vị bác sĩ nói.

Bản năng người mẹ

Lúc ở BVĐK Đà Nẵng, Cẩm có đề cập về cuộc đời mình. Cô có chồng và đã có 1 bé gái kháu khỉnh.

Đôi vợ chồng trẻ cũng giàu lúc lục đục, nhưng cô ko thể ngờ ngày mình đổ bệnh, mối lương duyên đấy đứt gãy hoàn toàn. Khi bệnh cô trở nặng thì người chồng mang con gái đã 2 tuổi về nhà mẹ đẻ ở, bỏ mặc vợ. Bà Thu xót con, mang đi chạy chữa.

Khi biết bệnh mình ko có thuốc chữa, Cẩm đề nghị chuyển từ Bệnh viện Chợ Rẫy về BVĐK Quảng Ngãi để sắp con gái. Cuộc gặp nào cũng là nước mắt. Hai tháng điều trị tại BVĐK Quảng Ngãi, cô gặp con được 5 lần. Đứa trẻ khóc ré vì chẳng nhận ra người đang nằm với 1 mớ ống chằng chịt kia là mẹ mình.

Tôi cần sống...Tôi bắt buộc sống…

TTO – Trong cái hẻm nhỏ giữa hai căn nhà xây cũ kỹ trên góc chợ, ba cha con anh Bùi Thế Quang từng ngày dắt díu nhau vượt qua sự khốn khó cuộc đời.